Một cánh hoa rơi rồi một cánh
Lòng ta tàn một chút gì vui.
J.Leiba
Tôi thích J.Leiba, Thái Can, Đông Hồ, Lưu Trọng Lư, Nguyễn Bính... Tôi thích những tâm hồn mới trong cấu tứ cũ. Tôi thích cái cách mà họ nói lên nỗi lòng của người nay bằng giọng điệu lịch lãm của ngày xưa. Giữa rừng thơ mới sục sôi cách tân cả ý tứ lẫn câu từ vần điệu, thì các ông lại giữ vẻ u sầu hoài cổ, ai mà không oán, bi mà không lụy mà các nhà thơ mới không có.
Hoa tặng vừa tàn bông thược dược
Tin chàng bỗng vắng, bóng chàng xa
Hay
Sầu đối gương loan bóng lạ người
Chàng không lại nữa đẹp cùng ai.
Hay
Héo trước trăm hoa hoa bạc mệnh
Đang xuân để khỏi thấy xuân tàn.
Thật là những câu thơ mỹ lệ từ hình ảnh cho đến tâm tình ẩn chứa trong đó.
Tôi nghĩ các bạn nên tìm đọc thơ của J.Leiba, để tự cảm nhận sự đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi vô thường của cuộc đời này. Những vần điệu du dương thanh tao ấy là một nỗi buồn êm ả triền miên, dù không khiến người ta rơi lệ, nhưng có thể khiến người ta không còn nở nụ cười trên môi được nữa.
Người đẹp vẫn thường hay chết yểu
Thi nhân đầu bạc sớm hơn ai.
Quả đúng vậy, J.Leiba chết khi mới chỉ 29 tuổi. Thật đúng là càng rực rỡ, tài hoa, càng khó tồn tại bền lâu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét