Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016

TẢN VĂN

Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu,
Xuân nhật ngưng trang thướng thuý lâu.
Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc,
Hối giao phu tế mịch phong hầu.

Từ "bất tri sầu" thành "tri sầu" cách có một màu xanh dương liễu. Nếu biết thời gian vô hạn, đời người hữu hạn, ngày vui tày gang mà danh lợi là phù vân chìm nổi, thì đừng để sầu não cho nhau.
Anh ạ yêu nhau há đợi gì
Danh lợi như mây nổi giữa trời
Đợi anh áo gấm xuân sau lại
Chỉ sợ nghiêng giành hốt quả mai.

Cành liễu hôm nay còn xanh, mai đã úa. Hoa hôm nay nở, mai đã tàn. Để liễu úa hoa tàn đã đành phận liễu hoa, nhưng lòng người trước cảnh ấy cũng đâu có vui gì? Sao phải đợi cành hoa không mới bẻ, liễu chuyên tay mới tiếc?
Khuyến quân mạc tích kim lũ y
Khuyến quân tham tích thiếu niên thì
Hoa khai kham chiết trực tu chiết
Mạc đãi vô hoa không chiết chi.

Hồng nhan không đợi đầu bạc. Quang âm lần lữa, dù tình còn đó nhưng nhan sắc đã tàn phai thì lấy gì đối đãi với người? Không cho nhau khi tươi thắm, còn gì khi muộn khi ôi? Dù không muốn phụ, cũng là đã phụ nhau rồi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét