Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

MÁU GHEN ĐÂU CÓ LẠ ĐỜI MÀ GHEN

Dễ dàng là thói hồng nhan
Càng cay nghiệt lắm càng oan trái nhiều

8/3 nói chuyện đàn bà...

Mặc dù khi nói tới Hoạn Thư thì ai cũng cho rằng đó là người phụ nữ chua cay đanh đá ngoa ngoắt, ác độc, tâm kế hiểm sâu. Đến nỗi máu ghen Hoạn Thư trở nên điển hình của tất cả các bà vợ ghen tuông đáng sợ. Cũng như Kiều trở thành điển hình của các em gái từ hạng sang đến đứng đường (oan cho Kiều mà cũng oan cho Hoạn). Là vì người ta chỉ thấy việc Hoạn Thư làm mà không thấy được dụng tâm dụng ý trong ấy.
Hoạn Thư, về gia thế nguồn gốc là một thiên kim tiểu thư, con gái quan Lại bộ Thượng thư, nhất phẩm triều đình. Nàng là người tri thư đạt lễ, lý lẽ hiểu biết, vừa thông minh nhân hậu, lại đầy bản lĩnh. Một người vợ đầy đủ cả về gia thế, kim tiền, lẫn tư phong lễ nghĩa

"Ở vào khuôn phép, nói ra mối giường"

"Ở ăn thì nết cũng hay
Nói điều ràng buộc thì tay cũng già"

So với Kiều hay Thúc, Hoạn Thư danh giá và quyền lực hơn nhiều. Muốn giết Kiều cho hả giận cũng chẳng khó, nhưng cái nàng cần không phải là cái chết của tình địch, mà là bài học cho ông chồng lòng chim dạ cá dám qua mặt nàng. Hoạn thư ghen không phải vì không muốn cho chồng lấy vợ lẽ mà vì Thúc sinh đã vi phạm cái nền nếp của gia đình quý tộc. Muốn lấy lẽ mà ko trình qua vợ cả, là quá xem thường Hoạn Thư. Giết Kiều thì dễ, triệu hồi lang quân mới khó. Người thường chọn việc dễ, người bản lĩnh đương đầu với khó khăn. Hoạn Thư đã cho Thúc Sinh cơ hội khi đem "những lời đâu đâu" để gạn hỏi chuyện Lâm Truy mà dư luận đang bàn tán. Cái mà người vợ mong chờ cũng đâu phải là quá đáng: chỉ cần được chồng báo tin, được thú thật, để rồi được bao dung tha thứ một cách đàng hoàng. 

"Ví bằng thú thật cùng ta. 
Cùng dong kẻ dưới mới là lượng trên. 
Dại chi chẳng giữ lấy nền
Hay chi mà rước tiếng ghen vào mình"

Đáng tiếc là chàng Thúc không phải là tri âm tri kỉ của vợ, tưởng mọi chuyện còn kín, hơn nữa thuộc loại nhát gan, lo sợ mọi việc đổ vỡ. Thành thử, vì sự im lặng của chàng, sau này người vợ tốt phải mang tiếng ghen tuông cay nghiệt, còn người tình vàng đá thì rơi vào tình cảnh nhục nhã ê chề.

Nhưng trên hết cái đáng nể phục ở Hoạn Thư ko phải là sự thông minh bản lĩnh, mà chính là cách nàng ta cư xử với mọi người xung quanh. Rõ ràng về gia thế hay địa vị, Thúc Sinh chẳng là cái đinh gì so với Hoạn Thư. Việc lấy Thúc Sinh có thể xem như Hoạn Thư đã phải hạ mình. Thế nhưng nàng ta vẫn một mực tôn kính chồng, hết lòng bảo vệ cho danh dự thể diện của một anh lái buôn mê gái. Khi phát hiện chồng có nhân tình giấu giếm bên ngoài, nàng ta vẫn nhất mực nói năng dịu dàng, giữ gìn hòa khí. Bây giờ các mụ khi ghen thì nhảy dựng lên xỉa xói nhau rồi bảo rằng "máu ghen Hoạn Thư". Nếu mà ghen được như Hoạn Thư thì đã chẳng mất chồng.
Nói về Kiều - nhân tình của chồng, Hoạn Thư chỉ nói 1 câu "Rằng tài nên trọng mà tình nên thương". Nhiêu đó đủ gói ghém tấm lòng biệt nhỡn liên tài, yêu ghét phân minh của Hoạn Thư. Ghen tột đỉnh nhưng vẫn suy nghĩ chu toàn cho thể diện của chồng, thu xếp tươm tất cho cả nhân tình của chồng. Thực ra, gay gắt cay nghiệt với Thúy Kiều chỉ là chuyện giận cá chém thớt, chứ trong thâm tâm người mà  Hoạn thư  muốn bắt về trị tội, muốn cho biết tay chính là cái kẻ thăm ván bán thuyền. Trận đòn ghen thì thường, nhưng tấm lòng đó mới là hiếm thấy, mới thật là:

Đàn bà dễ có mấy tay
Đời xưa mấy mặt đời này mấy gan.

Trong bao nhiêu kẻ gây ra nỗi bất hạnh cho mình, Kiều tỏ ra ấm ức, căm ghét Hoạn thư nhất. Kiều không giấu nổi vẻ cay cú khi nói chuyện với Thúc sinh

Vợ chàng quỷ quái tinh ma,
Phen này kẻ cắp bà già gặp nhau
Chưa xử mà đã chuẩn bị pháp trường tử hình tội phạm
Dưới cờ gươm tuốt nắp ra
Chính danh thủ phạm tên là Hoạn thư

Khi bị Kiều trả thù, Hoạn Thư vãn hết sức bình tĩnh so với một ông chồng "mặt như chàm đổ mình dường giẽ giun". Lý lẽ của nàng khôn ngoan sắc sảo vô cùng, và trên hết là đến khi Kiều đối xử với nàng như thù địch thì nàng vẫn giữ bản lĩnh của một thiên kim tiểu thư, một phu nhân danh giá, chỉ nói những gì cần nói chứ không bỉ mặt Kiều bằng cách kể thêm chuyện năm xưa Kiều nghênh hôn bất thú, lúc trốn đi còn chôm đồ nhà mình. Đến đây ai mệnh phụ ai con hầu, ai người lớn ai kẻ nhỏ nhen chắc không cần nói nữa.
Kiều tuy mở môi là lời vàng đá, là chữ thủy chung mà xem cô ta như thế nào? Với một Hoạn Thư mang tiếng cay nghiệt hiểm ác mà xem cô ta như thế nào? Với một cô Kiều tự nhận "cửa nhà băng tuyết chất hằng phỉ phong" mà nửa đêm trốn nhà đi tìm trai thì một Hoạn Thư quyền lực thâm sâu nhưng nhất mực "giữ lấy nền" ấy ai hơn ai kém, ai đáng ở nhà vàng chắc cũng đã rõ rồi !

Hoạn Thư là một người phụ nữ sắc sảo, đoan trang, và rất đàn bà. Một người phụ nữ đầy tính nữ hơn cả những người vẻ ngoài hồng nhan lả lướt. Chồng mình thì mình giữ, tình địch thì vẫn xót thương, danh giá thể diện luôn gìn giữ, "chút phận đàn bà" ấy mới thật là cái không ai có được.

Vậy lý do gì mà lại không yêu Hoạn Thư? Nếu là tôi, tôi phải quyết tâm lấy cho được nàng ấy về làm vợ :3

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét