Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2016

Tản văn - Tạ người cho trà

Sơn Trà
Tác giả: Nguyễn Khuyến

Xuân lai khách tặng ngã sơn trà,
Túy lý mông lung bất biện hoa
Bạch phát thương nhan ngô lão hỉ,
Hồng bào kim đái tử chân da ?
Tầm thường tế vũ kinh xuyên diệp
Tiêu sắt thần phong oán lạc dà
Cận nhật tương khan duy dĩ tị
Liễu vô hương khí nhất kha kha !

Nguyễn Khuyến tự dịch

Tết đến người cho một chậu trà,
Ðương say ta chẳng biết rằng hoa
Da mồi tóc bạc ta già nhỉ
Áo tía đai vàng bác đó a
Mưa nhỏ những kinh phường xỏ lá
Gió to luống sợ lúc rơi già
Xem hoa, ta chỉ xem bằng mũi
Ðếch có mùi hương một tiếng khà.

Giai thoại truyền rằng cụ Yên Đổ về già mắt kém, bị cụ Chu Mạnh Trinh chơi xỏ tặng cho chậu hoa trà ngụ ý chê đôi mắt loà của ông. Hoa trà là thứ hoa tuy đẹp đẽ, rực rỡ nhưng không có mùi vị gì. Cụ Yên Đổ bèn làm bài thơ này, trước để cảm ơn, sau để cho thấy mắt ta tuy loà thật, mắt bác chắc gì đã sáng hơn. Nếu có đôi mắt tinh tường thì Chu Mạnh Trinh đã không dám nhờn. Nhận được bài thơ có lẽ cụ Trinh mắt đã sáng sẽ càng thêm sáng mắt ra :)))
"xuyên diệp" được cụ Nguyễn tự dịch thành "phường xỏ lá" thì thật là tuyệt đỉnh công phu :)))  ngôn ngữ trong mồm người trí thức quả thật như dùi đâm vô óc người khác. Chu Mạnh Trinh cũng bậc trí thức. Nên là người khôn chẳng nệ roi đòn. Một lời siết cạnh hãy còn đắng cay.

Người đẹp cũng như hoa, những người có sắc không hương cũng là cách tạo hoá mỉa mai người đời "sáng mắt mà điếc lòng" vậy.

Hoa đẹp nên có hương có sắc. Người mù loà chơi hoa bằng mũi đã đành, nhưng người sáng mắt cũng chỉ chơi hoa bằng mắt vậy thôi. Tội nghiệp cho cây hoa trà, lỗi chi mà bị đem ra chế giễu mỉa mai.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét